Suy niệm Lời Chúa lễ Chúa Hiển Linh, năm A - Lm. Pet Trần Bảo Ninh


SUY NIỆM LỜI CHÚA 
LỄ HIỂN LINH, NĂM A

 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. (Mt 2, 1-12)
 
Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Ðông phương tìm đến Giê-rusalem. Các ông nói: "Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Ðông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". Nghe nói thế, vua Hêrôđê bối rối, và tất cả Giêrusalem cùng với nhà vua. Vua đã triệu tập tất cả các đại giáo trưởng và luật sĩ trong dân, và hỏi họ cho biết nơi mà Ðức Kitô sinh hạ. Họ tâu nhà vua rằng: "Tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, vì đó là lời do Ðấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta".
 
Bấy giờ Hêrôđê ngầm triệu tập mấy nhà đạo sĩ tới, cặn kẽ hỏi han họ về thời giờ ngôi sao đã hiện ra. Rồi vua đã phái họ đi Bêlem và dặn rằng: "Các khanh hãy đi điều tra cẩn thận về Hài Nhi, rồi khi đã gặp thấy, hãy báo tin lại cho Trẫm, để cả Trẫm cũng đến triều bái Người". Nghe nhà vua nói, họ lên đường. Và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Ðông phương, lại đi trước họ, mãi cho tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng. Và khi tiến vào nhà, họ đã gặp thấy Hài Nhi và Bà Maria Mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người. Rồi, mở kho tàng ra, họ đã dâng tiến Người lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược. Và khi nhận được lời mộng báo đừng trở lại với Hêrôđê, họ đã qua đường khác trở về xứ sở mình.
 
SUY NIỆM

 
Mỗi khi lễ Hiển linh trở về, ánh sáng của mầu nhiệm Giáng sinh như sáng lên, bởi ngôi sao cứu độ của Thiên Chúa thêm một lần nữa, toả sáng trên bầu trời tăm tối của nhân loại, nơi đó, con người đang lần mò trong đêm tối, được ánh sáng của vì sao chiếu soi, đã tìm thấy con đường tới bến bờ cứu độ và sự sống đời đời.
 
Khi những vì sao chiếu sáng trên bầu trời Bêlem, đem lại cho bao người khiêm hạ niềm vui, trong đó có những người canh giữ súc vật ngoài đồng, họ đã lên đường, đã gặp một Hài Nhi đang nằm giữa Cha Mẹ của em bé là Đức Maria và thánh Giuse. Họ đã thờ lạy Người trong niềm hân hoan và hơn nữa là ngập tràn trong bình an của trời cao. Niềm vui đó không chỉ dừng lại nơi dân tộc Do thái, nhưng Thiên Chúa còn để ánh sáng đó chiếu dãi tới mọi dân tộc, mọi tâm hồn dưới bầu trời này, đặc biệt là những ai thành tâm thiện chí, những ai biết dùng đời sống mình làm vinh danh Thiên Chúa. Ánh sáng cứu độ từ Hài Nhi Giêsu đem đến cho nhân loại niềm vui lớn lao dường nào, ánh sáng đó đã ngập tràn nơi nơi: “Kìa tối tăm đang bao bọc địa cầu, vì u minh phủ kín các dân, nhưng trên mình ngươi Chúa đang đứng dậy, vì vinh quang của Ngài xuất hiện trên mình ngươi. Chư dân sẽ lần bước tìm về sự sáng của ngươi, và các vua hướng về ánh bình minh của ngươi”. Ánh sáng đó chiếu toả muôn nơi, trên mọi lối nẻo thế giới này, nhưng ai sẽ là người nhận ra ánh sáng đó và can đảm bước đi theo sự hướng dẫn của ánh sáng đó, người ấy mới thực sự là những người đang làm vinh danh Thiên Chúa, và họ sẽ là người có được sự bình an đích thực trong tâm hồn. Người có được sự bình an trong tâm hồn là: “tất cả những người đó đang tập họp, đang tìm đến với ngươi; các con trai của ngươi tự đàng xa đi tới, và các con gái ngươi đứng dậy từ khắp bên hông. Bấy giờ ngươi sẽ nhìn coi, và ngươi trở nên rực rỡ, tim ngươi sẽ rạo rực và sẽ phồng lên. Bởi vì những kho tàng bể khơi tuôn đến với ngươi, nguồn phú túc của chư dân sẽ tới tay ngươi. Những con lạc đà tràn ngập vây phủ lấy ngươi, những lạc đà một bướu tự xứ Mađian và Epha; tất cả những ai từ Saba đi tới, đem theo vàng và nhũ hương, và họ sẽ tuyên rao lời ca ngợi Chúa”. Đó là lúc họ nhận ra ánh sáng cứu độ đến từ tình thương của Thiên Chúa, và đó cũng là lúc lời hứa cứu độ của Chúa Cha được thực hiện. Tất cả những điều này được Ngôn sứ Isaia loan báo cho muôn dân từ xưa và nay đã trở nên hiện thực trong niềm vui của muôn dân muôn người.
 
Niềm vui cứu độ còn được Thiên Chúa trao cho nhiều người khác là môn đệ của Ngài, để họ đem tới cho mọi dân tộc, mọi thời đại và mọi bờ cõi. Bởi ơn cứu độ của Thiên Chúa không dành cho riêng ai, nhưng là cho mọi người. Ý thức được sứ mạng cao cả đó, thánh Phaolô đã nhắc nhở con cái thành Êphêsô cũng như chúng ta hôm nay, hãy tiếp nối sứ mạng cao quý từ nơi thánh nhân, từ Hài Nhi Giêsu, để lên đường loan tin vui cho mọi người: “Thiên Chúa đã ban cho tôi việc phân phát ân sủng cho anh em, là theo ơn mạc khải cho tôi biết, tôi đã được thấu hiểu mầu nhiệm mà con cái loài người các thế hệ khác không được biết, nhưng nay đã mạc khải cho các thánh Tông đồ của Người, và cho các vị Tiên tri, nhờ Thánh Thần”. Ơn gọi loan báo tin vui đó dành riêng cho ai nhưng là những ai muốn trở nên môn đệ của Đức Kitô, đều được mời tham dự vào ơn gọi đó, bởi từ ơn gọi đó, và: “nhờ Tin Mừng, các dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể và đồng thông phần với lời hứa của Người trong Chúa Giêsu Kitô”. Từ một vì sao nhỏ bé trên bầu trời Bêlem, ánh sáng của nó đủ sáng để chiếu soi cho bất cứ ai muốn tìm về với Chân – Thiện – Mỹ, tìm về với sự bình an đích thực, một quà tặng từ Chúa Cha trao cho con người.
 
Trở lại với lời kể của tác giả thánh trong bài tin mừng, chúng ta được mời trở lại làng Bêlem, một ngôi làng nhỏ bé, khiêm tốn, nơi đó có gì đáng cho chúng ta quan tâm, để thấy ánh sáng của vì sao cứu độ đưa dẫn những con người thành tâm thiện chí tới bái thờ Đấng Cứu Độ trần gian. Họ đã đặt chân đến mảnh đất nghèo đầy sỏi đá với một khát vọng để triều bái, để phục lạy và để được cứu độ: “trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Ðông phương tìm đến Giêrusalem. Các ông nói: "Vua người Do-thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Ðông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người". Để có thể tìm tới Bêlem, nơi Đấng Cứu Độ ra đời, họ đã thao thức và quan sát mọi biến chuyển của thế giới và con người, họ đã trăn trở trước những lầm than của nhân loại, ước mong sao tìm được một lối nẻo để vượt thoát khỏi cảnh khổ đau kiếp người, họ lắng nghe và đón nhận lời tiên báo của các Ngôn sứ và đặc biệt là từ thiên nhiên, bởi thế, họ đã tìm được con đường tới ngôi làng hẻo lánh, nơi Con Thiên Chúa làm người: “hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta”. Vì sao hy vọng, vì sao cứu độ, vì sao bình an đã xuất hiện cách này cách khác giữa cuộc đời của họ, thôi thúc họ lên đường, dẫn lối họ tới miền đất nhỏ bé, không đáng là gì, thế nhưng, nơi đó, họ đã gặp một Hài Nhi được quấn tã, đặt nằm trong máng cỏ, và họ đã quỳ xuống phục lạy Ngài. Dù chỉ là một Hài Nhi bé nhỏ, không thể chống chọi với mọi thế lực của thế gian, và cũng không thể tự mình tồn tại trong thế giới này, nhưng đó lại là một Thiên Chúa làm người và ở giữa chúng ta. Để có thể nhận ra từ dấu chỉ đó là Con Thiên Chúa, cần có một tấm lòng khiêm hạ, cần có một niềm tin kiên định và cần có một sự khát khao trong tìm kiếm. Gặp được Hài Nhi, một vì sao cứu độ, chắc chắn tâm hồn họ đã được biến đổi, và ngay cả suy nghĩ của họ về cuộc đời, về con người cũng sang một trang mới. hơn nữa, niềm tin của họ từ nay như được vun tưới thêm niềm hy vọng được giải thoát khỏi những bóng đêm của tội lỗi và đau khổ. Ngôi sao hy vọng đó đưa họ trở lại với cuộc sống, với gia đình trong niềm vui khôn tả, và niềm vui đó sẽ được nhân rộng tới mọi người, mọi gia đình của họ.
 
Và hôm nay, vì sao cứu độ đó đang từng ngày xuất hiện đó đây giữa gia đình chúng ta, trong cộng đoàn xứ đạo và ẩn hiện nơi những con người thành tâm thiện chí. Vì sao đó giúp mỗi người có thêm sức sống mới, niềm tin mới và niềm hy vọng mới, nếu như mỗi người, trong ơn gọi được trao ban, sống trọn vẹn bổn phận và trách vụ hàng ngày, đó cũng là lúc vì sao hy vọng, vì sao cứu độ xuất hiện, đem lại niềm vui và sức sống cho tổ ấm, cho cộng đoàn và cho những người thân bên cạnh mình.
 
Tiếc thay, chỉ có ba đạo sĩ đi tìm kiếm Hài Nhi, và bên cạnh thì rất nhiều các nhà thông thái, các người hiểu biết câu chuyện thì vẫn dửng dưng với tất cả, thậm chí còn rắp tâm xoá tan một chút ánh sáng le lói ở cuối con đường cuộc đời. Biết bao lần người Kito hữu tham dự thánh lễ Giáng sinh, họ chỉ tham dự các nghi thức của thánh lễ, nhưng chưa một lần mở lòng để đón Con Thiên Chúa vào tâm hồn mình, chưa một lần chuẩn bị tâm hồn như một hang đá nhỏ nhưng ấm áp cho Con Thiên Chúa vào đời. Xa hơn nữa, họ còn chối bỏ những giá trị của Tin mừng cứu độ mà Hài Nhi Giêsu đem đến, để giúp họ phân định ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, giữa cái thiện và điều ác,giữa sự sống và sự chết. Họ vẫn mãi mê với cuộc sống ồn ào nên không nghe được tiếng hát của các Thiên Thần: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho người thiện tâm”. Từ đó, cả cuộc sống, với ơn gọi của mình, họ chỉ thực hiện một nửa lời ca vang của các Thiên Thần, để rồi đi tìm sự bình an cho bản thân, tìm sự an phận trong trách nhiệm và trong đời phục vụ, đi tìm chổ nhất cho mình khi có trong tay quyền bính và địa vị, và thế là họ quên đi làm phần việc của mình là làm vinh danh cho Thiên Chúa. Thiên Chúa không đòi hỏi bất cứ điều gì nơi con người, Ngài chỉ trông chờ con người mở trái tim, mở tâm hồn và mở vòng tay của mình, để xứng đáng là môn đệ của Con Thiên Chúa làm người. dù có phải đối diện với thử thách và đau khổ, hơn nữa là bắt bớ và thiệt thòi, người môn đệ đó phải là một vì sao của hy vọng, của niềm tin và của sự bình an đích thực giữa đời và trong ơn gọi cũng như trong linh đạo mà mỗi người được mời tham dự sống.
 
Lạy Chúa Hài Đồng, giữa cuộc sống ồn ào và đầy những biến động, Ngài vẫn nằm đó, nơi máng cỏ trong sự tĩnh lặng của bình an, để trở nên điểm đến cho ai có tâm hồn thiện chí, xin cho chúng con luôn nhận ra nơi Ngài là sự bình an đích thực, để chúng con tìm về mỗi khi mệt mỏi, mỗi khi chán chường giữa dòng đời. Dù chỉ là một Hài Nhi bé bỏng, nhưng nơi Ngài chính là nguồn mạch cứu độ và sự hoà bình cho nhân loại, xin cho mỗi người chúng con biết đến với Ngài, để kín múc ân sủng trời cao cùng với sự hoà bình đích thực đó, để trao ban cho tha nhân đang sống trong một thế giới lạnh cóng tình người, cũng như đang gặp nhiều sự bất an trên hành trình cuộc đời. Chúa đã cho đi tất cả, ngay cả sự sống, xin cho chúng con đừng tiếc với tha nhân điều gì, để cả cuộc đời chúng con được Chúa khoả lấp đầy tình thương của Ngài, dù sống trong ơn gọi và hoàn cảnh nào. Amen.
 Lm. Pet Trần Bảo Ninh