Suy niệm Lời Chúa lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa, năm A - Lm. Pet Trần Bảo Ninh


SUY NIỆM LỜI CHÚA 
LỄ CHÚA GIÊSU CHỊU PHÉP RỬA, NĂM A
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. (Mt 3, 13-17)
 
Khi ấy, Chúa Giêsu bỏ xứ Galilêa mà đến với Gioan ở sông Giođan, để ông làm phép rửa cho. Nhưng Gioan can Người rằng: "Chính tôi phải được Ngài rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi sao?" Chúa Giêsu liền đáp lại: "Không sao, vì chúng ta cần chu toàn bổn phận như thế". Và bấy giờ ông Gioan chiều ý Người. Chúa Giêsu chịu phép rửa, rồi bước lên khỏi nước. Này đây các tầng trời mở ra, và Người thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống như một bồ câu và đậu trên Người. Và ngay lúc ấy, có tiếng từ trời phán: "Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta".
 
Suy niệm
Bước vào những ngày đầu của Mùa Thường niên, Mẹ Giáo Hội mời gọi chúng ta cùng hướng về một biến cố đặc biệt trong cuộc đời của Đấng Cứu Thế, đó là ngày Ngài bước xuống dòng sông Giođan, cùng với các tội nhân, xin thánh Gioan Tẩy Giả được thanh tẩy. Sao Con Thiên Chúa làm người cũng mang nhiều dấu ấn của tội lỗi và sự chết hay sao, mà Ngài đã hành động như thế ?
 
Con Thiên Chúa đi vào lịch sử nhân loại qua mầu nhiệm Giáng sinh, từ mầu nhiệm đó, Con Thiên Chúa trở nên một con người, sống bên cạnh tha nhân và chung chia với họ tất cả những gì thuộc về con người, ngoại trừ tội lỗi. Vâng lời Chúa Cha, Ngài đi vào trần gian như một người đầy tớ mỗi ngày thực hiện ý của chủ, Đức Giêsu được gọi là một con người hiền lành và khiêm nhường, như lời Ngôn sứ Isaia đã đưa tin: “Này là tôi tớ Ta mà Ta nâng đỡ, là người Ta chọn, Ta hài lòng về người. Ta ban Thần trí Ta trên người. Người sẽ xét xử chư dân. Người sẽ không lớn tiếng, không thiên vị ai; không ai nghe tiếng người ở công trường. Người không bẻ gẫy cây lau bị giập, không dập tắt tim đèn còn khói. Người trung thành đem lại lẽ công bình. Người sẽ không buồn phiền, không nao núng, chỉ lo đặt công lý trên địa cầu, vì trăm đảo mong đợi lề luật người”. Sự hiền lành và khiêm nhường cần có nơi người môn đệ của Thiên Chúa, bởi đó là ánh sáng, là niềm vui và hy vọng đến từ trời, sẽ làm thay đổi tâm hồn và con người đang ngập tràn bóng đêm của tội lỗi, của hận thù và của sự chết. Do đó, người môn đệ của Thiên Chúa phải là người có một tâm hồn đủ sáng, đủ nóng và đủ hiền lành, để chinh phục những mảnh vỡ tâm hồn từ tha nhân: “Ta là Chúa, Ta đã gọi con trong công lý, đã cầm lấy tay con, đã gìn giữ con, đã đặt con thành giao ước của dân, và nên ánh sáng của chư dân, để con mở mắt cho người mù, đưa ra khỏi tù những người bị xiềng xích, đưa ra khỏi ngục những người ngồi trong tối tăm”. Người tôi tớ đó sẽ thổi một luồng gió mới vào thế giới bằng chính cuộc đời và thái độ sống của bản thân, bởi thế, cả cuộc đời của người môn đệ không còn sống cho chính mình, mà là sống cho người khác, hơn nữa là chết cho người khác, tất cả vì Nước Trời.
 
Hình ảnh người tôi tớ của Giavê một lần nữa được thánh Phêrô khắc hoạ và được tác giả sách Tông Đồ Công vụ ghi lại, ngài nói với con cái rằng: “Quả thật, tôi nghiệm biết rằng Thiên Chúa không thiên tư tây vị, nhưng ở bất cứ xứ nào, ai kính sợ Người và thực hành sự công chính, đều được Người đón nhận”. Người tôi tớ nhận ra sứ mạng của mình, và từng ngày sống của họ sẽ là một lời chứng hùng hồn và đầy sức thuyết phục, nhờ những nỗ lực và cố gắng từng ngày của bản thân, Thiên Chúa sẽ đưa người tôi tớ đó đi vào trong chương trình của Ngài, để đem các chi họ trở về với Giavê, đem những chiên lạc trở về với đàn chiên, theo một chủ chăn. Hình ảnh người tôi tớ đó được hoạ lại đậm nét nơi cuộc đời và sứ mạng của Đức Giesu, người Con chí ái của Chúa Cha. Thánh Phêrô nhắc cho chúng ta hình ảnh và sự hiền lành từ nơi Người Con duy nhất của Thiên Chúa, để mỗi người chúng ta hướng về đó như là hình ảnh người tôi tớ lý tưởng, để mỗi người cố gắng hoàn thiện ơn gọi của mình: “Chúa Giêsu thành Nadarét. Thiên Chúa đã dùng Thánh Thần và quyền năng mà xức dầu tấn phong cho Người. Người đi qua mọi nơi, ban bố ơn lành và chữa mọi người bị quỷ ám, bởi vì Thiên Chúa ở với Người”. Đức Giêsu, khi làm người, Người đã hoà mình vào dòng chảy của nhân loại để chia sẻ phận người với nhân loại, trong đó có những tội nhân, trong đó có những người bất hạnh, trong đó có những người bị xã hội loại bỏ, tất cả như đã chết trong mắt của những người chung quanh, nhưng người tôi tớ của Thiên Chúa đã đến và đưa họ ra khỏi vũng lầy của tăm tối và khổ đau, đưa họ trở về với vị thế của một con người, một người con của Thiên Chúa.
 
Con Thiên Chúa làm người khởi đi từ một Hài Nhi, Ngài muốn trở nên nhỏ bé và yếu đuối như bao người khác. Hơn nữa, Ngài còn xếp hàng với cộng đoàn, bước xuống dòng sông Giođan, xin thánh Gioan cử hành nghi thức thanh tẩy, chỉ với mong ước được tha tội, được trong sạch. Ngài không phải là một tội nhân, Ngài cũng không phải là kẻ gây ra bao đau khổ trong ghen tuông, trong ích kỷ, trong hận thù và trong chết chóc, bởi Ngài là Thiên Chúa, thế nhưng, Ngài muốn sống tình liên đới với con người, đặc biệt với các tội nhân, để đồng cảm trong nỗi nhục của tội nhân, để chia sẻ nỗi dằn vặt của kẻ phạm tội, và để động viên họ chỗi dậy trở về để được tha thứ và được yêu thương: “Chúa Giêsu bỏ xứ Galilêa mà đến với Gioan ở sông Giođan, để ông làm phép rửa cho. Nhưng Gioan can Người rằng: "Chính tôi phải được Ngài rửa, thế mà Ngài lại đến với tôi sao?" Chúa Giêsu liền đáp lại: "Không sao, vì chúng ta cần chu toàn bổn phận như thế". Đức Giêsu đã cúi xuống với con người, cúi xuống với các tội nhân để nâng đỡ họ dậy trong phận người yếu đuối. Hành động của Ngài khi bước xuống dòng sông như là lần cúi xuống thứ hai sau khi từ bỏ ngai vàng trời cao đến với con người, lần cúi xuống này không làm cho Ngài trở nên hèn hạ, nhưng là đưa Ngài tới chỗ đứng hiện tại của Ngài là một Thiên Chúa yêu thương, một Thiên Chúa chấp nhận cúi xuống với con người và đó cũng là một Thiên Chúa đã tha thứ tất cả cho con người. Từ đây, Ngài đưa con người đi vào một hành trình mới, một trang sử mới, đó là một hành trình có nhiều dấu chân của Thiên Chúa làm người cùng song hành với mỗi người.
 
Sau khi chấp nhận dìm mình trong dòng sông, Đức Giêsu bước lên bờ và thấy trời mở ra, Thánh Thần Thiên Chúa trong hình dạng chim bồ câu bay xuống đậu lại trên Ngài: “Chúa Giêsu chịu phép rửa, rồi bước lên khỏi nước. Này đây các tầng trời mở ra, và Người thấy Thánh Thần Chúa ngự xuống như một bồ câu và đậu trên Người. Và ngay lúc ấy, có tiếng từ trời phán: "Này là Con yêu dấu của Ta, Con đẹp lòng Ta". Cửa trời đã mở trở lại để con người có thể về trời. Cánh cửa đó đã đóng ngay sau khi nguyên tổ con người chống lại Thiên Chúa, muốn xua đuổi Thiên Chúa ra khỏi thế giới của họ, từ đó bóng dáng của Thiên Chúa không còn trong tâm trí họ, nhưng với Thiên Chúa thì Ngài không bao giờ từ bỏ đứa con Ngài đã tạo dựng giống hình ảnh Ngài. Cánh cửa đó mở ra nhờ Đức Giêsu, để từ đây, ai theo chân Ngài bước xuống dòng sông cuộc đời, nhận phép thanh tẩy bước Nước và Thánh Thần, sẽ được đưa về trời như Con Thiên Chúa. Có thể nói, từ đây, con người như bước vào một thế giới mới, thế giới của Thiên Chúa, thế giới của sự sống, của chân lý và của tình yêu, nơi đó, họ được sống trong sự sống của Thiên Chúa.
 
Sống trong một xã hội mà con người muốn làm chủ tất cả, muốn loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi mọi sinh hoạt của mình, con người muốn được tự do, muốn sống theo những nhu cầu của bản thân, không thích lệ thuộc và cũng không thích đi theo một lối nẻo nào khác, do đó, con người đang tìm cách loại trừ Thiên Chúa, loại trừ các giá trị của Tin mừng mà Con Thiên Chúa đem đến từ trời cao, các giá trị đó liên quan đến quyền làm người, liên quan đến sự sống của con người, liên quan đến đời sống tôn giáo của con người. Thiên Chúa muốn cúi xuống và ở lại với con người, thế mà con người không tiếp nhận Ngài, không muốn có sự hiện diện của Ngài trong cuộc đời mình, cũng như không muốn Ngài can dự vào mọi sinh hoạt của mình.
 
Sống ơn gọi nào cũng vậy, có những lúc, con người tưởng mình đang đi trong sự hạnh phúc đến từ Thiên Chúa, bởi họ đạt được những mong muốn của mình, họ như thấy Thiên Chúa đang ưu ái và chăm sóc họ như người mẹ chăm sóc con cái mình, nhưng khi họ đối diện với những thử thách, những thất bại, hình ảnh và sự hiện diện của Thiên Chúa trong hành trình cuộc đời là một sự phiền toái, một sự áp đặt thiếu tự do, thiếu tình thương. Ơn gọi luôn là một lời mời, một lời đáp trả trong tinh thần tự do từ phía được mời, vậy mà con người lại quy gán cho Thiên Chúa áp đặt và thiếu tôn trọng. Có phải tất cả đến từ một niềm tin nông cạn và đầy tính toán, một niềm tin chưa đủ mạnh để có thể khiêm tốn cúi xuống xin tha thứ chỉ vì tội lỗi của con người. Bên cạnh đó còn là sự tính toán của con người. Mong được về trời vẫn được mọi người quan tâm, nhưng trong những hoàn cảnh hiện tại, ai cũng muốn có địa vị, muốn có quyền bính, muốn có chỗ nhất trong cộng đoàn, vì thế, họ sẵn sàng loại bỏ những giá trị nhân bản Kito giáo ra khỏi cuộc đời và ơn gọi của mình, để sống trong những tham vọng của cá nhân, để luồn cúi hầu mong được thống trị tha nhân. Nếu như Con Thiên Chúa làm người mang theo những tính toán như thế, liệu rằng con người hôm nay có được tha thứ, được yêu thương và xa hơn là được cứu độ bằng máu của Con Thiên Chúa không ? và kết thúc cuộc đời, họ có được theo chân Con Thiên Chúa về trời hưởng vinh phúc trong sự sống của Thiên Chúa không ? quả là một vấn nạn mỗi ngày con người cần tìm câu trả lời, để có thể đổi thay cuộc đời.
 
Lạy Chúa Giêsu, Ngài đã chấp nhận bỏ trời cao đến với con người, và hôm nay, Ngài còn xếp hàng với các tội nhân để xin thanh tẩy, xin cho mỗi chúng con đến gần với Chúa để học bài học khiêm tốn và mạnh dạn từ bỏ cái tôi trong cuộc đời, đó là con đường để trở thành người môn đệ khôn ngoan của Thiên Chúa. Chúa đã cúi xuống để cánh cửa Nước Trời được mở ra cho con người về trời, xin cho mỗi chúng con biết cúi xuống gặp Chúa nơi những người bất hạnh, khổ đau, nhất là nơi những người bệnh tật, mồ côi và nghèo đói, để chúng con có thể tìm thấy con đường về trời cho mình ngang qua tha nhân. Amen.