Suy niệm Lời Chúa: Chúa Nhật V thường niên, năm A - Lm. Pet Trần Bảo Ninh


SUY NIỆM LỜI CHÚA
CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN, NĂM A

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu. (Mt 5, 13-16)
 Mời quí vị nghe Audio
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Muối đó không còn sử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó.
 
"Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời".
 
Suy niệm

Bước vào tuần lễ thứ 5 mùa thường niên, mỗi người tín hữu Kitô được mời trở nên hạt muối, để ướp mặn đời, trở nên chiếc đèn giữa đời, để soi sáng cho đời và để được tan biến giữa đời vì tha nhân, vì tinh thần phục vụ vô vị lợi, một đặc tính của người môn đệ đích thực của Đức Kitô.
 
Để dân riêng của Giavê thực sự trở thành một dân tộc lớn, họ phải sống theo những luật lệ do Giavê hướng dẫn, họ không chỉ sống cho mình, nhưng phải sống cho người khác, cho cộng đoàn. Trải dài theo năm tháng, khi các Ngôn sứ xuất hiện là lúc đời sống cộng đoàn bị giảm nhẹ, do đó, các Ngôn sứ đã nhắc cho họ biết họ là dân riêng của Thiên Chúa, họ không chỉ sống cho mình, nhưng là sống cho tha nhân, cho Thiên Chúa. Lời nhắc của Ngôn sứ Isaia trong bài đọc 1 giúp mỗi người hiểu hơn về ơn gọi của một thành viên trong cộng đoàn dân riêng của Thiên Chúa: “Hãy chia bánh của ngươi cho kẻ đói, hãy tiếp nhận vào nhà ngươi những kẻ bất hạnh không nhà ở; nếu ngươi gặp một người trần truồng, hãy cho họ mặc đồ vào, và đừng khinh bỉ xác thịt của ngươi. Như thế, sự sáng của ngươi tỏ rạng như hừng đông, các vết thương của ngươi sẽ lành nhanh chóng; công lý của ngươi sẽ đi trước mặt ngươi, vinh quang của Chúa sẽ hậu thuẫn cho ngươi”. Sống giữa một thế giới dân ngoại, người Do thái bị ảnh hưởng rất nhiều đến đời sống tôn giáo, mọi nghi thức phượng tự bị lây nhiễm từ các dân ngoại bang, mối tương quan tình người cũng bị đảo lộn và những giá trị tinh thần ảnh hưởng rất lớn, tất cả như đang bào mòn những giá trị thánh thiêng của một dân riêng Thiên Chúa, do đó, Thiên Chúa đã sửa dạy họ qua sự hiện diện của các Ngôn sứ và các sứ điệp họ đem đến, từ đây, họ có thể được sửa dạy và hoàn thiện từng ngày. Thái độ sống của mỗi người sẽ là ánh sáng cho dân ngoại nhận biết Giavê đang hiện diện giữa họ, đó cũng là lời nhắc của các Ngôn sứ: “Nếu ngươi loại bỏ khỏi ngươi xiềng xích, cử chỉ hăm doạ, lời nói xấu xa, khi ngươi hy sinh cho người đói rách, và làm cho những người đau khổ được vui thích, thì ánh sáng của ngươi sẽ bừng lên trong bóng tối, và bóng tối sẽ trở thành như giữa ban ngày”.
 
Một tâm tình đầy nghĩa tình được thánh Phaolô chia sẻ với con cái ngài tại cộng đoàn Corintho, tâm tình đó giúp họ nhận ra giá trị người môn đệ của Đức Kitô không dựa trên những vẻ hào nhoáng bên ngoài, những địa vị họ có được hay những kho tàng vật chất, nhưng phải dựa trên những giá trị của mầu nhiệm thập giá, một mầu nhiệm khơi nguồn cho tình thương và ơn cứu độ của Thiên Chúa: “Thật vậy, tôi không cho là tôi biết điều gì khác giữa anh em, ngoài Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh”. Chính mầu nhiệm thập giá đã liên kết đôi bên thành một, liên kết thánh nhân với cộng đoàn, với mọi người trong tình huynh đệ đích thực. Và cũng nơi đó, mỗi người môn đệ Đức Kitô phải dựa vào sức mạnh của tình thương đến từ Thiên Chúa, để hoán cải tha nhân và đưa họ về với Thiên Chúa: “lời tôi nói và việc tôi rao giảng không dựa vào những lời quyến rũ của sự khôn ngoan loài người, nhưng dựa vào sự giãi bày của thần trí và quyền năng, để đức tin của anh em không dựa vào sự khôn ngoan loài người, nhưng dựa vào quyền năng của Thiên Chúa”. Tôi sống nhưng không còn là tôi sống, mà là Đức Kitô sống trong tôi, để từ đây tôi sống cho mọi người cho các linh hồn và cho tình yêu. Lời tự sự rất chân tình và đầy ý nghĩa của thánh Phaolô thật ấm áp nghĩa tình và rất sâu sắc trong tình yêu thập giá.
 
Câu chuyện về hạt muối, cây đèn vẫn mãi là một hình ảnh đẹp nói về người môn đệ của Đức Kitô, hạt muối, cây đèn sáng, tự nó không cần phải hiện hữu, nhưng nó hiện hữu là cho người khác, cho hoàn cảnh hiện tại và cho những ai đang ở trong bóng tối cuộc đời. Hạt muối, khi tự nó tồn tại, nó chẳng làm nên tích sự gì, nhưng khi nó hoà mình vào những đồ vật cần thiết, nó sẽ lẵng lặng tan biến đi, để làm cho đồ vật đó tốt hơn, hiệu quả hơn và đậm đà hơn, và chiếc đèn cũng thế, nó hiện hữu không đem lại cho nó ích lợi gì, nhưng khi ai đó đi trong bóng đêm hay sống giữa một thế giới âm u, chiếc đèn đó sẽ giúp đỡ người bên cạnh thấy đường, thấy lối, để khỏi lạc, và hơn nữa chiếc đèn còn sưởi ấm những người có nó trên tay. Hữu hiệu và tiện ích của muối và đèn là thế: “Các con là muối đất. Nếu muối đã lạt, người ta biết lấy gì mà ướp cho mặn lại? Muối đó không còn sử dụng vào việc chi nữa, chỉ còn ném ra ngoài cho người ta chà đạp lên nó.
 
"Các con là sự sáng thế gian. Một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà”. Có những lúc người môn đệ của Đức Kito vẫn tự hỏi: “Thưa Thầy, chúng con bỏ mọi sự mà theo Thầy, chúng con sẽ được gì ?”. Đó có phải là một chiếc đèn sáng không, có phải là một hạt muối hữu dụng không ?, nếu là một hạt muối hữu dụng, một chiếc đèn sáng, thì người môn đệ đó phải hỏi Thầy mình: “Thưa Thầy, để xứng đáng là người môn đệ của Thầy, chúng con phải làm gì ?”. Thầy Chí Thánh đã trở nên hạt muối mặn của tình thương, đã tan biến trong thế giới này để đem bao nhiêu người trở về với Chúa Cha, cuộc đời của Ngài là chiếc đèn, soi sáng lối nẻo và sưởi ấm cho bao tâm hồn lạnh giá và bao con người lầm lạc biết trở về với Thiên Chúa tình yêu. Một hạt muối tự nó chưa đem lại hiệu quả và giá trị cho cuộc sống, nhưng khi nó hiện diện bên cạnh những đồ vật khác cần đến nó, thì nó sẽ chấp nhận hoà tan và huỷ mình đi, giúp cho các đồ vật thêm phần giá trị và đem lại hiệu quả cho cuộc sống. Hình ảnh chiếc đèn cũng vậy, nếu đặt nó không đúng chỗ, không phải là trên giá, không phải là nơi con người cần, thì nó là một vật vô dụng, nhưng khi đổ dầu của tinh thần phục vụ vào và thắp lên đó một ngọn lửa của tình thương, nó sẽ chiếu sáng cho bao người lầm lạc và bơ vơ giữa cuộc đời, nó sẽ sưởi ấm cho những tâm hồn băng giá và lạnh cóng tình huynh đệ. Thầy Chí Thánh mượn tính hữu dụng của hai đồ vật đó để gợi lên hình ảnh người môn đệ đích thực của Thầy Chí Thánh trong thế giới hôm nay, nếu người môn đệ không sống tinh thần của Tin mừng, không mặc lấy hình ảnh của Đức Kitô, không sống tinh thần tự huỷ, thì không hơn không kém, họ chỉ là những người Kitô hữu vô thần, vì chất mặn nồng của tình thương không có trong tâm hồn và trái tim họ, lửa tình mến và tinh thần phục vụ không cháy lên trong tương quan và thái độ sống của họ mỗi ngày, làm sao họ xứng đáng được gọi là người môn đệ của Đức Kitô, là chứng nhân của tin mừng tình thương giữa lòng thế giới này được.
 
Trong mỗi bậc sống của người tín hữu, Thiên Chúa luôn đợi chờ cuộc đời họ là những hạt muối mặn của tình thương, của tình người, và đợi chờ ơn gọi họ là những chiếc đèn sáng, được đặt trên giá và luôn đầy dầu, từ đó, ánh sáng được đốt lên, đem lại ánh sáng của tinh thần phục vụ vô vị lợi, đem lại sức nóng của lòng vị tha và đem lại hơi ấm tình người cho tha nhân. Tiếc rằng, người môn đệ đó hiện hữu giữa một thế giới thực dụng của vật chất và quyền bính, của ích kỷ cá nhân và cái tôi nhỏ mọn, do đó, thay vì đem lại cho tha nhân những giá trị tinh thần đầy nhân văn, họ lại gieo vào đó những hạt giống của nền văn minh sự chết, thay vì ướp cho mặn nồng tình thương, họ lại vùi hạt muối đó trong lòng đất lạnh của sự ghen tị và khinh bỉ, thay vì đổ dầu tình thương vào đèn để thắp lên trong đêm đen, họ lại chôn vùi cây đèn đó trong những tảng băng của sự dửng dưng và vô tâm, thay vì thắp lên một ngọn lửa dù leo lắt trong đêm tối, họ lại dập tắt cả những tia hy vọng nhỏ nhoi giữa cuộc đời bằng sự ích kỷ và hẹp hòi. Thay vì họ phải nói: “chúng con phải làm gì cho Giáo hội, cho Thiên Chúa và cho tha nhân, họ đã nói: “ tha nhân đã làm phiền tôi quá nhiều, Thiên Chúa không cho tôi tự do và Giáo hội đã yêu cầu tôi phải sống trong những điều kiện thiếu thốn mọi thứ”. Người Kitô hữu hôm nay có phải đang bị vong thân bởi thế giới vật chất và tục hoá căn tính của mình bởi sự dửng dưng và vô tâm của con người.
 
Lạy Chúa, Chúa đợi chờ nơi mỗi chúng con sự quảng đại trong tinh thần hy sinh và phục vụ, nhưng chúng con đã làm cho Chúa thất vọng bởi sự ích kỷ và nông nỗi của một tội nhân, xin Chúa thứ tha và giúp chúng con đừng để cuộc đời mình trở thành một hạt muối nhạt đi nhựa sống của tin mừng, để rồi bị vứt ra ngoài cho người ta chà đạp. Chúa đợi chờ nơi chúng con hơi ấm tình người trong việc phục vụ, Chúa đợi chờ nơi chúng con ánh sáng của sự tha thứ, nhưng Chúa đã thất vọng bởi chúng con chỉ đòi hỏi người khác phục vụ mình, và không dám mạnh dạn tha thứ cho tha nhân. Cuộc đời của chung con là thế, xin Chúa đừng chấp tội chúng con và xin Ngài tha thứ cho mỗi người chúng con hôm nay, ngày mai và mỗi ngày. Amen.
 
 Lm. Pet Trần Bảo Ninh