Suy niệm Lời Chúa: Chúa Nhật 5 Mùa Chay, năm C - Lm. Pet Trần Bảo Ninh


BÀI SUY NIỆM CHÚA NHẬT 5 MÙA CHAY C


 LỜI CHÚA: Ga 8, 1-11

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan. 
 
Khi ấy, Chúa Giêsu lên núi cây dầu. Và từ sáng sớm, Người lại vào trong đền thờ. Toàn dân đến cùng Người, nên Người ngồi xuống và bắt đầu giảng dạy. Lúc đó, luật sĩ và biệt phái dẫn đến Người một thiếu phụ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, và họ đặt nàng đứng trước mặt mọi người. Họ hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, thiếu phụ này bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, mà theo luật Môsê, hạng phụ nữ này phải bị ném đá. Còn Thầy, Thầy dạy sao?" Họ nói thế có ý gài bẫy Người để có thể tố cáo Người. Nhưng Chúa Giêsu cúi xuống, bắt đầu lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người đứng lên và bảo họ: "Ai trong các ngươi sạch tội, hãy ném đá chị này trước đi". Và Người ngồi xuống và lại viết trên đất. Nghe nói thế, họ rút lui từng người một, bắt đầu là những người nhiều tuổi nhất, và còn lại một mình Chúa Giêsu với người thiếu phụ vẫn đứng đó. Bấy giờ Chúa Giêsu đứng thẳng dậy và bảo nàng: "Hỡi thiếu phụ, những người cáo chị đi đâu cả rồi? Không ai kết án chị ư?" Nàng đáp: "Thưa Thầy, không có ai". Chúa Giêsu bảo: "Ta cũng thế, Ta không kết tội chị. Vậy chị hãy đi, và từ nay đừng phạm tội nữa".

SUY NIỆM

Khi những ngày cuối của mùa chay đang dần trôi qua, cũng là lúc Mẹ Giáo hội giới thiệu cho chúng ta khuôn mặt Thiên Chúa với những hình ảnh đầy tình yêu thương.
 
Lời mời gọi trở về của mùa chay đưa chúng ta đi vào hoang địa để thấy sự yếu đuối của con người đó là luôn đối diện với những cám dỗ thực tiễn trong cuộc sống, từ cơm áo gạo tiền, cho đến quyền lực và niềm tin vào một Thiên Chúa như thế nào mới là tinh ròng. Cũng từ đó, mỗi người được mời gọi lên núi Tabor với các môn đệ, cùng chứng kiến vinh quang của Thiên Chúa và vẻ sáng láng của Nước Trời, đó là phần thưởng cho người sám hối và trở về. Sự sám hối và trở về đó phải là một cố gắng tích cực, một sự cố gắng để sinh hoa trái, chứ không chỉ dừng lại có sức sống, có màu xanh niềm vui nhưng không cho trái ngọt của niềm tin và lòng bao dung, nếu không thực hiện được vậy, sẽ bị đốn bỏ như cây vả trong vườn nho. Sám hối và trở về là những nỗ lực của con người, chính thái độ đó, giúp con người nhận ra thân phận mình chỉ là một đứa con phung phá, một đứa con dám coi cha mình như đã chết khi đòi chia gia tài, dám gạt bỏ những truyền thống gia đình và mọi tương quan, để ra đi trở thành một người tự do, một người không cần đến gia đình. Quả đó là một lối sống của chủ thuyết nhân bản vô thần, hoặc tôi hiện hữu, thì Thiên Chúa phải bị loại bỏ, hoặc Thiên Chúa tồn tại, thì tôi sẽ ra đi. Bên cạnh đó, hình ảnh người cha được trình bày như là một người phung phá tình yêu thương. Ông đã cho con tất cả, đã quên đi tất cả lỗi lầm của con cái, dù đó là đứa con bỏ nhà hay đứa con coi ông là một ông chủ chứ không phải là một người cha. Quả đó là một hình ảnh tuyệt vời của người cha, và đó cũng là một góc nhìn về Thiên Chúa trong tương quan Thiên Chúa và con người.
 
Bước vào tuần lễ thứ 5, chúng ta được giới thiệu một góc nhìn mới về Thiên Chúa qua câu chuyện người phụ nữ ngoại tình bị bắt quả tang. Đám đông giận dữ vì một người phụ nữ phạm luật tiền nhân. Cô sẽ bị xử tử, bị ném đá, nhưng họ còn muốn ném đá luôn cả Đức Giêsu khi thấy Ngài nói phạm thượng về Chúa Cha, xúc phạm đền thờ và vi phạm luật của tiền nhân. Họ đã dẫn người phụ nữ đó đến trước mặt Đức Giêsu và đề nghị Ngài lên tiếng. Theo ý họ, họ sẽ ném đá cô ta, sẽ đóng cánh cửa cuối cùng của cuộc đời chị ta, làm cho cuộc đời của chị kết thúc trong buồn tủi, đau thương. Ngược lại với đám đông, Đức Giêsu im lặng, không lên tiếng và không kết án chị ta. Ngài đề nghị ai sạch tội hãy ném đá người đó trước. Một lời đề nghị nhẹ nhàng nhưng lay động nhiều tâm hồn, đánh thức nhiều lương tâm chai đá, và làm đổ vỡ bức tường tự mãn của đám đông đang dựng lên để kết án người tội lỗi. Đức Giêsu đã mở ra cho chị ta một cánh cửa của niềm hy vọng, cho tương lai thêm sức sống. Thay vì kết án chị ta, Ngài đã tha thứ và đề nghị chị đừng tái phạm, Ngài không muốn chị ta đi vào ngõ cụt của cuộc đời, không muốn chị ta bị ràng buộc trong sự mặc cảm của bản thân. Ngài đề nghị chị ta nên can đảm tiến về tương lai trong sự tự do của một con người được tha thứ.
 
Khuôn mặt mới của Thiên Chúa được khắc họa qua câu chuyện này đó là Ngài không bao giờ đóng cánh cửa tương lai của con người, đặc biệt là các tội nhân. Ngài mong họ nhận ra điều đó để cố gắng vươn lên, thoát khỏi hố sâu của tội lỗi, của mặc cảm và của dư luận. Thiên Chúa là vậy, luôn yêu thương và tìm đủ mọi cách thế để giải thoát con người, đưa con người vào một tương quan mới giữa Ngài với họ. Thế nhưng, lắm lúc Thiên Chúa đã tha thứ cho con người, nhưng chính con người lại chưa thể tha thứ cho nhau và tha thứ cho chính mình. Biết bao nhiêu người đã được tha thứ nhiều tội lớn trong cuộc đời, nhưng khi trở về cuộc sống, họ luôn day dứt với những tội lỗi đó, luôn trăn trở với những hậu quả do tội đó gây ra cho mình và cho tha nhân. Đó có phải là lúc con người chưa thực sự tin vào tình thương của Thiên Chúa, chưa thực sự tin vào ơn tha thứ của Ngài, bí tích Hòa giải là nơi Thiên Chúa thi thố tình thương và ơn tha thứ của Ngài cho con người, Ngài mở cho họ cánh cửa hướng về tương lai, thêm niềm hy vọng và có một niềm vui mới, nhưng con người cứ hướng về quá khứ, chứ không can đảm để quên đi tất cả, hướng về tương lai để sống niềm tin của mình thật xác tín và ngập tràn trong tình thương và ơn tha thứ của Thiên Chúa.
 
Thánh Phaolô đã bộc bạch cuộc đời của ngài cho con cái thành Philliphê khi nói về quá khứ đầy thăng trầm. Ngài mời gọi con cái của ngài hãy tạm quên quá khứ của mình, tạm quên đi những lầm lỗi, những thiếu sót cứ dằn vặt tâm hồn, làm ray rứt lương tâm, để hướng về phía trước trong niềm hy vọng và hạnh phúc, đó là những gì người tín hữu cần ý thức và cố gắng. Cuộc đời của thánh nhân là những chuỗi ngày huy hoàng trong vai trò của một biệt phái nhiệt thành, với những thành tích bắt bớ kitô hữu, thánh nhân đã được ơn trở lại và từ đó, ngài đã ao ước được biết Đức Kitô, Đấng đã gọi ngài và cho ngài một tương lai đầy hy vọng và hạnh phúc. Với kinh nghiệm đó, thánh nhân muốn mời chúng ta cùng ngài hướng về một tương lai của tự do trong Thiên Chúa, để sống, để làm việc và để làm chứng.
 
Đã bao lần chúng ta lãnh nhận ơn tha thứ từ tòa cáo giải, chúng ta có thể nhận ra khuôn mặt mới của Thiên Chúa là đấng luôn mong muốn con người mỗi ngày gần gũi Ngài hơn, không còn bị ràng buộc bởi tội lỗi và sự mặc cảm của tội. Mỗi người, trong ơn gọi của mình, chúng ta thực sự khát khao để được sống trong sự hy vọng và tự do của Thiên Chúa hay chấp nhận an phận trong vùng trũng của tội lỗi. Thiên Chúa đã đưa tay ra với mong ước kéo con người lên, điều Ngài chờ đợi nơi chúng ta là hãy chỗi dậy, trở về và cùng Ngài đi vào cõi vinh quang và hy vọng.
 
Lạy Chúa, đã bao lần con vấp ngã, đã bao lần con bội phản, và đã bao lần con cố gắng trở về xin tha thứ qua bí tích hòa giải, rồi con đã được Chúa thứ tha, vậy mà con cứ mặc cảm và tự ti, chưa dám mạnh dạn lên đường với Chúa. Xin giúp mỗi người chúng con, biết xóa bỏ những mặc cảm tội lỗi, can đảm tha thứ cho chính mình, để cùng với Chúa lên đồi Can vê, nơi đó, con được Ngài ôm trọn trong vòng tay yêu thương của Ngài. Amen.  

Lm. Pet Trần Bảo Ninh