Suy niệm Lời Chúa: Chúa Nhật 33 TN C - Lm. Pet Trần Bảo Ninh


LỄ CÁC THÁNH TỬ ĐẠO VIỆT NAM 
Chúa Nhật 33 Thường niên năm C
 
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu. (Mt 10, 17-22)
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các Tông đồ rằng: "Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì. Vì trong giờ ấy sẽ cho các con biết phải nói gì: vì chưng, không phải chính các con nói, nhưng là Thánh Thần của Cha các con nói trong các con. Anh sẽ nộp em, cha sẽ nộp con, con cái sẽ chống lại cha mẹ và làm cho cha mẹ phải chết. Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ".
 
Suy niệm
Hôm nay là Chúa nhật 33 Thường niên, Giáo hội Việt nam được phép mừng kính trọng thể các Thánh Tử Đạo Việt Nam. Đây là một ngày lễ đặc biệt đối với Giáo hội hoàn vũ nói chung, với Giáo hội Việt nam nói riêng, bởi từ những giọt máu đào của các Ngài đổ xuống trên cánh đồng truyền giáo đất Việt, nhiều bông lúa vàng đã mọc lên và trổ sinh hoa trái.
 
Trở lại với phụng vụ lời Chúa ngày lễ đặc biệt này, chúng ta nghe tác giả sách Khôn Ngoan nói về hình ảnh người công chính trong ánh sáng của Lời Chúa. Trong cách suy nghĩ và quan niệm của thế gian, những người đã nhận chịu những bản án liên quan đến tôn giáo là những người thất bại trong đời sống tinh thần. Họ đã thất bại vì đi theo một tôn giáo có giáo lý khác thường với các tôn giáo khác, họ đã thất bại vì tin theo một Đấng gọi là lập nên tôn giáo, nhưng không hiện diện bên cạnh các tín đồ để che chở, bảo vệ, dạy dỗ và hướng dẫn sống theo giáo lý của mình. Lời sách Khôn ngoan diễn đạt quan niệm đó trong sự u ám của tương lai tôn giáo này: “Đối với con mắt của người không hiểu biết, thì hình như các ngài đã chết và việc các ngài từ biệt chúng ta, là như đi vào cõi tiêu diệt”. Thế nhưng, dưới nhãn quan của đức tin, họ là những người đã chiến thắng, bởi họ sống giữa thế gian nhưng không thuộc về thế gian. Sau một thoáng chốc với những cực hình, họ đã đi vào cõi thiên thu trong sự khải hoàn, họ đã được nhận triều thiên vinh quang của người chiến thắng, áo họ được giặt trong máu Con Chiên, đầu họ đội triều thiên tử đạo và tay họ cầm cành lá thiên tuế, biểu tượng của người chiến thắng trong vinh quang: “Sau một giây lát chịu khổ nhục, các ngài sẽ được vinh dự lớn lao; vì Chúa đã thử thách các ngài như thử vàng trong lửa, và chấp nhận các ngài như của lễ toàn thiêu”. Một khung cảnh thật huy hoàng và tráng lệ, từng đoàn người chiến thắng trở về nhà mình trong tiếng nhạc oai hùng, trong tiếng ca hát của các Thiên Thần và trong niềm vui được trở về ngôi nhà đích thực của mình là Nước Trời.
 
Trong lá thư gởi các con cái giáo đoàn Côrintô, thánh Phaolô mượn lấy tâm tình của sách Khôn Ngoan để hướng dẫn con cái ngài can đảm nhận chịu những khó khăn hiện tại trong đời sống đức tin, để ngày sau cũng được diễm phúc trở về trong chiến thắng: “Vì chưng lời rao giảng về Thập giá là sự điên rồ đối với những kẻ hư mất; nhưng đối với những người được cứu độ là chúng ta, thì điều đó là sức mạnh của Thiên Chúa”, mầu nhiệm thập giá đối với dân ngoại là điên rồ, với người Do Thái là ô nhục, nhưng với Đức Kitô, thì đó là niềm vinh dự lớn lao, bởi họ được thông phần vào mầu nhiệm tử nạn và phục sinh của Thầy Chí Thánh là Đức Kitô. Thế gian chỉ tìm vinh hoa phú quý trong thế gian, vì thế, họ chấp nhận thoả hiệp với gian dối, với tội lỗi, làm sao để được sống an toàn, ngược lại, những ai tin vào Đức Kitô, họ sẽ được sống đời đời mai sau trong Nước Trời, dù hôm nay có thất bại, khổ đau: “Vì thế gian tự phụ là khôn, không theo sự khôn ngoan của Thiên Chúa mà nhận biết Thiên Chúa, thì Thiên Chúa đã muốn dùng sự điên rồ của lời rao giảng để cứu độ những kẻ tin”. Động lực nào giúp các thánh tử đạo đón nhận mọi cực hình trong tin yêu như thế, nếu không bắt đầu bằng tình yêu tự hiến. Một bài học từ thập giá Đức Kitô.
 
Trải qua bao thăng trầm của lịch sử nhân loại, Kitô giáo luôn đứng vào vị trí khiêm tốn, bởi từ nơi tôn giáo này, những bài giáo lý không bắt nguồn từ sự khôn ngoan của loài người, nhưng khởi đi từ tình thương và chân lý của Thiên Chúa. Những bài học về sự thật, về chân lý đã được Con Thiên Chúa loan báo khi Ngài nhập thể vào thế gian, làm người và đã chết cho con người. Trong thời gian Ngài hiện diện trên lịch sử nhân loại, Ngài đã tiên báo về những đau khổ sẽ đến với những ai đón nhận những bài giáo lý của Ngài, sự đau khổ đó khởi đi từ sự thù ghét chân lý, thù ghét sự thật. Lời kể của tinh mừng thánh Gioan cho chúng ta thấy lời tiên báo của Đức Giêsu xưa nay thành hiện thực mỗi ngày sống trong Giáo hội: “Vì danh Thầy, các con sẽ bị mọi người ghen ghét, nhưng ai bền đỗ đến cùng, kẻ ấy sẽ được cứu độ”. Sự thù ghét đến từ thế gian có những lúc lên tới đỉnh điểm làm cho giáo hội điêu đứng, con cái bị đánh tản mác, Giáo hội ngập tràn trong nước mắt và máu. Giáo hội Việt Nam cũng không tránh khỏi vết xe đổ đó khi các nhà truyền giáo, các tín hữu trong các cộng đoàn nhỏ bé bị bắt bớ, bị đàn áp, bị tống ngục và phải nhận nhịu nhiều cực hình khổ đau, tất cả vì danh Đức Giêsu, tất cả những cực hình này đã được Đức Giêsu loan báo khi Ngài chuẩn bị bước vào mầu nhiệm tử nạn: “Các con hãy coi chừng người đời, vì họ sẽ nộp các con cho công nghị, và sẽ đánh đập các con nơi hội đường của họ. Các con sẽ bị điệu đến nhà cầm quyền và vua chúa vì Thầy, để làm chứng cho họ và cho dân ngoại được biết. Nhưng khi người ta bắt nộp các con, thì các con đừng lo nghĩ phải nói thế nào và nói gì”. Dưới cái nhìn của thế gian, họ đã thất bại, họ đã nhận chịu cực hình của những người sống khác loài người, nhưng dưới ánh mắt của Thiên Chúa, họ là những người được yêu thương, được quan tâm đặc biệt, ngay cả khi bị bắt bớ, bị điệu ra trước nhà cầm quyền, Thiên Chúa cũng hiện diện bên cạnh để hướng dẫn họ phải nói thế nào và sẽ làm gì. Cung cách chăm sóc và hướng dẫn đó có phải là một cử chỉ của tình yêu, của người đã yêu thương họ đến cùng hay của một người sẵn sàng bỏ rơi anh chị em thân yêu của mình ?
 
Các thánh Tử đạo là những người đã cảm nhận được phần nào chiều sâu, chiều rộng của tình yêu thập giá, tình yêu đó phát xuất từ trời cao, nơi ngai toà Chúa Cha: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời. Quả vậy, Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ”. Tình yêu đó giúp các thánh tử đạo vượt lên mọi khổ đau, vượt lên mọi thất bại, để yêu thương, để tha thứ cho những kẻ làm hại mình, cho những kẻ bắt bớ và đày đoạ anh em tín hữu. nếu chúng ta trở lại với mầu nhiệm tử nạn của Thầy Chí Thánh, mỗi người có thể cảm nhận được chiều sâu đó khi lời cầu nguyện của Đức Giêsu được cất lên: “Lạy Cha, xin hãy tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm”. Đó là giây phút đẹp nhất trong cả cuộc đời và những lời rao giảng của Đức Giêsu. Ngài mời các môn đệ hãy yêu thương kẻ thù, hãy tha thứ cho họ và cầu nguyện cho họ, tất cả đang dừng lại nơi những lời nói, để rồi sau đó trở thành hiện thực với lời cầu nguyện từ trên thập giá. Một tình yêu tự hiến, một tình yêu dám chết cho người mình yêu.
 
Hôm nay, Thầy Chí Thánh mong muốn tình yêu đó được hoạ lại trong cuộc đời của người môn đệ ngài là các tín hữu. Mỗi tín hữu được mời gọi sống một ơn gọi tuỳ theo khả năng mình, trong hành trình ơn gọi đó, người tín hữu được mời vẽ lại những nét bút của tình yêu trong suy nghĩ, trong nhận thức và trong thái độ sống mỗi ngày. Bậc sống nào cũng có những khó khăn, thăng trầm, nếu trong mọi hoàn cảnh khó khăn, sức mạnh của tình yêu vẫn luôn là động lực giúp mọi tín hữu vượt qua tất cả. Tình yêu luôn hiện diện trong thế giới này, bởi nếu trong thế giới này vắng bóng tình yêu, con người sẽ đối xử với như ra sao? nhưng để có thể vẽ lên những nét đẹp của tình yêu đó, đòi hỏi người môn đệ phải là người đã trải nghiệm sức nóng và sức mạnh của tình yêu đó. Để có được nguồn năng lượng đó, người môn đệ của Đức Giêsu hôm nay cần có một đời lời chứng sống động từ bản thân. Với Thiên Chúa, người môn đệ đó cần có một sự khiêm tốn đủ, để tin, để sống, để yêu và để hy sinh cho Ngài. Với tha nhân, người môn đệ cần đón nhận nơi họ những khác biệt, những cá tính và cả những tật xấu, để cảm hoá họ bằng tình yêu và tình người. Trong ơn gọi nào cũng cần những lời chứng, lắm lúc người môn đệ chưa thực sự vượt qua cái tôi của bản thân, để tin, để yêu và để sống với Thiên Chúa và tha nhân. Dù chỉ là những hành vi nhỏ bé nhưng đó là những thách đố của thời đại hôm nay.
 
Các thánh tử đạo Việt Nam đã cúi mình trước tình yêu cao vời Thiên Chúa dành cho họ, nên họ đã tin, đã yêu và đã hy sinh cho tình yêu đó, tất cả như một lời chứng. Máu các ngài đã đổ xuống trên quê hương đất Việt, để rồi hôm nay có một Giáo Hội Việt Nam năng động, đầy sức sống và nhiều hoa trái của Thánh Thần trong sự phong phú của ơn gọi. Những giọt máu của các ngài như là hạt giống âm thầm gieo vào lòng đất mẹ, để hôm nay có những bông lúa vàng trĩu hạt như thế, quả là một hồng phúc lớn lao cho Giáo Hội Việt Nam. Niềm vui đó cần được nhân lên từ những cố gắng của các môn đệ Đức Giêsu là chúng ta hôm nay. Tình yêu đến từ Thiên Chúa vẫn mãi là một dòng suối không ngừng chảy, tuôn đến mỗi tâm hồn, mỗi gia đình, mỗi cộng đoàn, người môn đệ của Ngài có đủ can đảm mở rộng cánh cửa tâm hồn, cánh cửa gia đình, cánh cửa cộng đoàn cho dòng chảy tình yêu đó tuôn vào, cảm hoá mọi tâm hồn, để thành lời chứng của một tình yêu vị tha, của một tình yêu dám chết cho người mình yêu.
 
Lạy Chúa Giêsu, mầu nhiệm tử nạn của Ngài như là dấu chứng của tình yêu Thiên Chúa dành cho con người, xin cho mỗi người chúng con cảm nghiệm được chiều sâu, chiều rộng của tình yêu đó, để chúng con sẵn sàng tha thứ cho những ai ghét bỏ và bắt bớ chúng con, để chúng con sẵn sàng đón nhận những khác biệt, những tật xấu của tha nhân trong niềm tin. Chúa đã ban sức mạnh cho các Thánh Tử Đạo Việt Nam, nên các ngài đã đón nhận phúc tử đạo như là lời chứng đáp đền tình yêu đó, xin cho ơn của Chúa luôn đong đầy nơi mỗi chúng con, để lời chứng của tình yêu trong cuộc đời chúng con trở nên sống động, thiết thực và đem lại nhiều hoa trái tình yêu cho anh chị em. Amen.