Suy niệm Lời Chúa: Chúa Nhật 30 TN C - Lm. Pet Trần Bảo Ninh


CHÚA NHẬT 30 THƯỜNG NIÊN 
Tin Mừng Đức Giêsu Kitô theo thánh Luca  (Lc 18, 9 - 14)

Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những ai hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác: "Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: "Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi". Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực và nguyện rằng: "Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội". Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên".
 
Suy niệm
Bước vào tuần lễ thứ 30 mùa Thường niên, Phụng vụ Lời Chúa mời chúng ta trở lại với tâm tình tôn giáo của chính mình, đặc biệt là tâm tình thờ phượng Thiên Chúa mỗi ngày. Câu chuyện trong bài Tin mừng Chúa Nhật này trình bày tâm tình tôn giáo của hai con người, một người Biệt phái, một người thu thuế, đại diện cho hai thành phần trong cộng đoàn, hơn nữa, còn nói lên tinh thần sống đạo của con người thời nay với hai cách trái ngược nhau.
 
Tâm tình khiêm tốn vẫn mãi là một nét đẹp trong cuộc đời của mỗi người, do đó, trong đời sống tôn giáo của con người rất cần đến tâm tình đó. Hình ảnh của một con người khiêm tốn được tác giả sách Châm ngôn đề cập đến rất nhẹ nhàng nhưng rất ý nghĩa. “Lời cầu nguyện của kẻ khiêm nhường vọng lên tới các tầng mây: nó sẽ không yên lòng cho đến khi lời nguyện nó đến nơi, và nó chẳng rút lui cho đến khi Ðấng Tối Cao đoái nhìn”. Lời cầu nguyện của họ luôn được Thiên Chúa quan tâm, luôn được Ngài đón nhận khởi đi từ tâm tình khiêm tốn đó. Của lễ đâu quan trọng cho bằng tấm lòng, Thiên Chúa đợi chờ nơi con người một tâm tình chân thành và khiêm tốn, để Ngài ban ơn, để Ngài giữ gìn và để Ngài bảo vệ. Nếu mỗi ngày tâm tình này được song hành với những lời cầu nguyện từ niềm tin và lòng mến, chắc nhân loại sẽ vơi đi bao nỗi đau về thể xác cũng như tinh thần, nhưng vì tham vọng và ích kỷ, nên nhân loại vẫn mãi đắm chìm trong những nỗi niềm của tội lỗi.
 
Khi con người nhận ra được sự trống trải trong cuộc sống khi không có Thiên Chúa, và họ chạy đến với Ngài để tìm sự bình an, tất họ sẽ gặp Ngài đang đợi chờ như người cha đang chờ đợi đứa con trở về. Tâm tình của thánh Phaolô khi trở về với Thiên Chúa trong sự khiêm tốn, đã được Thiên Chúa đón nhận, rồi từ đó, cuộc đời của Ngài bước sang một trang mới và hình ảnh Thiên Chúa luôn ẩn hiện trong từng bước chân cuộc đời của Ngài. Cảm nghiệm được hồng ân đó, thánh nhân đã chia sẻ với thánh Timôthê trong lá thư gởi cho người đồ đệ thân tín: “Chúa đã giải thoát cha khỏi mọi sự dữ và cứu lấy cha để đưa vào nước Người trên trời. Nguyện chúc Người được vinh quang muôn đời! Amen”. Tâm tình khiêm tốn của một con người được yêu luôn làm hài lòng Đấng đang yêu mến mình. Thánh Phaolô luôn thấy mình được may mắn, được yêu và được giải thoát khỏi mọi sự dữ trong cuộc đời, tất cả khởi đi từ sự khiêm tốn và chân thành.
 
Câu chuyện trong bài Tin mừng được thánh Luca ghi lại từ bài giáo huấn của Đức Giêsu để lại cho chúng ta nhiều tâm tình sống đạo mỗi ngày. Hai nhân vật xuất hiện trong bài Tin mừng là một người Biệt phái và một người thu thuế. Cả hai là những thành phần được quan tâm trong xã hội, một người thuộc nhóm các nhà lãnh đạo tôn giáo, am tường lề luật, sống nhiệm nhặt và là những người hướng dẫn cộng đoàn sống tâm tình tôn giáo. Còn người kia là thành phần làm việc cho đế quốc trong ngành thuế, bị cộng đoàn xa lánh và khinh dể. Thế nhưng, khi cả hai bước vào đền thờ, họ đã ý thức mình là con người cần đến sự nâng đỡ của Thiên Chúa, tiếc thay, cách trình bày tâm tình tuỳ thuộc của bản thân vào Thiên Chúa thì trái ngược nhau. Người biệt phái khởi đầu với lời tạ ơn rất chân thành, nhưng sau đó, ông ta kể lể về những gì bản thân đã làm được, đã tích góp được, điều đặc biệt là ông ta coi thường tha nhân, khinh dể người khác, cho mình thánh thiện, công chính và tha nhân là những thành phần xấu xa, tội lỗi: “Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi”. Thái độ phân biệt và khinh dể đó là nguyên nhân dẫn đến lời cầu nguyện của ông ta không được Thiên Chúa đón nhận. Còn người thu thuế kia, dù đã và đang nhận chịu nhiều lời thị phi từ mọi người, bởi đó chỉ là kế sinh nhai, nhưng không vì thế mà ông ta chai lì với tội lỗi, trái lại, ông luôn chân nhận sự yếu đuối và tội lỗi của mình, từ thẳm sâu tâm hồn, ông luôn trăn trở với sự bất toàn của mình, để rồi khi trình bày với Thiên Chúa, ông chỉ biết thưa lên: “Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội”. Tâm tình khiêm hạ của người thu thuế đã được Thiên Chúa đón nhận và lời cầu nguyện của ông ta cũng được chấp nhận. Hai con người cùng vào đền thờ cầu nguyện, cùng đến với một Thiên Chúa tình yêu, cùng đến với một người cha, nhưng tâm tình mỗi người khác nhau và lời cầu nguyện của họ cũng khác nhau, do đó, khi ra về, người thì được Thiên Chúa đón nhận và chúc lành, kẻ thì bị từ chối và không được chúc lành. Hình ảnh và tâm tình của hai nhân vật trên đang phản ánh tâm tình sống đạo của con người hôm nay, lắm lúc mặc lấy chức vị là Kitô hữu, nhưng không thiếu những người đã đảo lộn những giá trị tinh thần trong cuộc sống, thay vì những lề luật là phương tiện và bảng chỉ dẫn cho con người đến với Thiên Chúa thì họ coi đó là cứu cánh, thay vì tìm đến với Thiên Chúa là cứu cánh, họ đã biến Ngài thành phương tiện để đạt được mục đích cuộc đời, thay vì cầu xin Thiên Chúa chấp nhận con người tội lỗi và yếu đuối của mình để được tha thứ và yêu thương, thì họ đòi hỏi Thiên Chúa phải chứng nhận cho những công việc đó, để họ trở thành người công chính và được cứu độ.
 
Sống trong một xã hội mà vật chất, quyền bính luôn được đề cao thì tâm tình khiêm tốn luôn bị liệt vào hàng thứ yếu và lắm lúc không cần thiết. Bởi xu hướng đó đang thấm nhập vào cuộc sống của con người, trong đó có người Kitô hữu, nên trong mọi sinh hoạt của các tín hữu, phần nào ít nhiều bị ảnh hưởng là điều tất yếu. Là một người có địa vị và của cải dư dật, làm sao tôi có thể đón nhận và làm bạn với những người nghèo khổ và bệnh tật được ? là một người tri thức, làm sao tôi có thể lắng nghe và cảm thông với những người thất học và tri thức ngắn được ? tất cả những yếu tố đó đã và đang ăn sâu vào trong suy nghĩ của người tín hữu Kitô, do đó, khi đến với Thiên Chúa, họ cũng mang theo tư tưởng đó, trình bày với Thiên Chúa và yêu cầu Ngài chấp nhận để họ được công chính, được cứu độ. Hơn nữa, họ còn bước qua những đau khổ và thiếu thốn của tha nhân để đến với Thiên Chúa như một người công chính. Những con người đó đang đi vào vết xe đổ của người biệt phái năm xưa, người đã bị Thiên Chúa từ chối lời cầu xin. Bên cạnh đó, cũng không thiếu những con người còn ý thức về thân phận của mình trước mặt Thiên Chúa, sống khiêm tốn với tha nhân, đặc biệt với Thiên Chúa, không kể lể, không so đo, không tính toán, không vụ lợi, luôn biết mình, biết người để sống tử tế từng ngày.
 
Xã hội là như thế tất sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến trong mọi sinh hoạt của gia đình. Là cha là mẹ, là vợ là chồng, mỗi người có một ơn gọi riêng và trách vụ riêng được mời gọi và trao phó, có bao người ý thức được điều đó để sống phó thác vào một Thiên Chúa tình yêu, một người cha hết mực yêu thương con cái của Ngài, hay chỉ biết than thở, chỉ biết đòi hỏi, nếu làm được việc gì cho tha nhân, tức khắc yêu cầu Thiên Chúa ký nhận vào sổ để thành người công chính và đạo đức. Đời sống tôn giáo là con đường giúp con người tiếp cận Thiên Chúa và giúp họ nhận ra chính mình, thế nhưng, con người đã biến đó thành phương tiện để đạt được cứu cánh là thoả mãn sự ích kỷ của bản thân.
 
Trong đời sống dâng hiến cũng không thiếu những người biệt phái kiêu căng đang ẩn hiện đâu đó, lắm lúc chỉ vì một chút tham vọng mà sẵn sàng khinh thường những thành viên bên cạnh, hoặc có một chút tài năng để phục vụ tha nhân, thì đã dùng chính khả năng đó để chì chiết và khinh dể người khác. Đau khổ nhất trong đời dâng hiến là luôn thực hiện tham vọng của người nào đó mà bản thân không còn thời giờ để sống tâm tình tu trì, không còn thời giờ để sống với Chúa, hơn nữa là không còn nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong ơn gọi sống cộng đoàn và trong tha nhân.
 
Trong dòng chảy của Giáo hội cũng không thiếu những con người mang trong mình suy nghĩ của người biệt phái trên, họ đòi hỏi, yêu sách Thiên Chúa phải đáp ứng những khó khăn trong đời sống phục vụ, để được trải nghiệm cuộc sống theo phong cách của thế gian. Cũng không thiếu những chứng nhân Tin mừng sống phản chứng giữa lòng nhân loại, để lại những vết thương lòng luôn chảy máu. Nếu như mỗi thành viên trong gia đình Giáo hội luôn mặc lấy tâm tình của người thu thuế là khiêm tốn, là biết cúi mình trước tình thương của Thiên Chúa, chắc chắn thế giới này sẽ im tiếng súng, các bệnh viện bớt đi rất nhiều các bệnh nhân, các nhà trẻ mồ côi sẽ ít dần và không còn những nghĩa trang thai nhi mọc lên với những nấm mồ lạnh cóng tình người, tình gia đình.
 
Lạy Chúa Giêsu, vâng lời Chúa Cha, Ngài đã xuống trần gian để cứu độ nhân loại trong sự khiêm tốn, Ngài muốn gởi đến cho chúng con bài học của sự khiêm tốn cần có trước mặt Chúa Cha, để được yêu thương và tha thứ. Xin cho mỗi người chúng con, luôn biết cố gắng chấp nhận sự yếu đuối và bất toàn của chúng con, để mỗi người sống khiêm tốn hơn với Thiên Chúa và tha nhân. Chúa chấp nhận lời cầu nguyện của người thu thuế bởi ông ta chỉ biết cúi đầu cầu xin trong phận người tội lỗi, xin giúp mỗi người chúng con học bài học khiêm hạ đó, để biết cúi đầu trong phận người tội lỗi, để được Chúa đón nhận lời cầu xin mỗi ngày, hầu giúp chúng con sống bình an trong vòng tay của Chúa. Amen.