Mẹ có phải là nhà truyền giáo không?


Mẹ có phải là nhà truyền giáo không ?
Nếu theo cái nhìn cổ điển, truyền giáo là được sai đi rao giảng thì nhiều người sẽ nghĩ rằng Đức Mẹ không phải là nhà truyền giáo. Kinh Thánh không nói Mẹ được sai đi và rao giảng ở đâu cả. Kinh Cầu Đức Bà có 2 bản, một liệt kê 50 danh hiệu và nhân đức của Mẹ, một liệt kê cách khác 45 danh hiệu và phẩm tính cao vời, có khi lập lại những nhân đức của kinh thứ nhất, vẫn không có danh hiệu ĐỨC MẸ TRUYỀN GIÁO.

Chúng ta chỉ gặp thấy một câu gần với truyền giáo là “Nữ Vương Các Thánh Tông Đồ”. Nhưng thực ra, câu này không diễn tả mẹ trỗi vượt hơn các Tông Đồ - những nhà truyền giáo sau Chúa Giêsu về việc truyền giáo. Vì theo mạch văn, “Mẹ đã xưng mình là nữ tỳ hèn mọn, nên Chúa Cha đã tôn vinh Người làm nữ hoàng bên cạnh Chúa Con.. . ” (Lời Tiền Tụng lễ Đức Maria-Nữ Tỳ Của Chúa, Sách Lễ Rôma-trang 983), nên Mẹ là Nữ Vương mọi loài thọ tạo, và Kinh Cầu đã liệt kê : Nữ Vương các thánh thiên thần... tổ tông... tiên tri... tông đồ... theo khía cạnh ấy.

Đã vậy khi nói đến truyền giáo, chúng ta dễ nghĩ ngay đến một Thánh Phaolô-Tông đồ dân ngọai với 3 cuộc hành trình kéo dài 22 năm (năm 45-67), bôn ba trên biển, rảo khắp vương quốc Rôma, bị tù đày; lập các giáo đoàn : Rôma, Côrintô, Galat, Ephêsô, Philiphê... Ngài đã rao giảng “lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện”(2Tm 4,2) : cho người Athen giữa Hội Đồng Arêôpagô (Cv17,22-34), trước Hội Đồng Tối Cao Dothái (Cv23,1-10), với Tổng trấn Rôma (Cv 24,10-21), trước mặt vua Agripa (Cv26,1-23).. . và biết bao người ngoài Dothái giáo.

Nói đến truyền giáo tại Việt Nam, chúng làm sao không nhắc đến Cha Đắc Lộ (Alexand De Rhodes), vị giáo sĩ Dòng Tên được coi như là Ong tổ của chữ quốc ngữ nước ta, vị thầy lỗi lạc của Chân Phước Anrê Phú Yên, cũng đã từng lênh đênh trên biển như thánh Phaolô, đến Việt Nam ngày 19.03.1627 khi mới 36 tuổi. Tính đến ngày 03.07.1645, ngày Cha vĩnh viễn rời Việt Nam sau 18 năm truyền giáo, với hơn 5 cuộc hành trình từ Đàng Ngoài đến Đàng Trong; yết kiến Đức Giáo Hoàng Innocent X(1644-1655) xin đặt Giám Mục và đào tạo giáo sĩ Việt Nam, soạn cuốn giáo lý đầu tiên-Phép Giảng Tám Ngày... thì ta làm sao kể hết công lao và tâm tình của nhà truyền giáo đầy nhiệt huyết này dành cho quê hương đất Việt.

Nếu lấy thước đo việc truyền giáo là nơi đã đi, lời đã giảng và việc đã làm thì có thể nói Đức Mẹ không nỗi bậc như hai nhà truyền giáo tiêu biểu trên. Nhưng nếu hiểu truyền giáo là ĐEM CHÚA CHO THA NHÂN thì Đức Mẹ xứng danh là Mẹ Truyền Giáo, Nữ Vương Truyền Giáo. Từ Lc 1, 39-79 ta sẽ thấy điều này.
Có thể nói Mẹ không có chủ đích đi truyền giáo. Vì nghe tin chị họ già gần sinh, cần giúp đỡ Mẹ “vội vã lên đường” (Lc 1,39) hầu giúp bà Isave. Việc Mẹ “ở lại độ ba tháng” (Lc 1,56) giúp chị họ mang bầu 6 tháng cho thấy việc thăm viếng của Mẹ là bác ái. Thế nhưng, khi Mẹ đến, Gioan “nhảy mừng lên”(câu 40)-một bào thai, một con người đã đón nhận tin mừng đúng nghĩa : vui mừng đón nhận Đức Giêsu Kitô đang hiện diện trong cung lòng rất thánh của Mẹ Maria. Rồi bà Isave “được đầy Thánh Thần” (câu 41), nói tiên tri, và qua bà, Chúa mạc khải tín điều Mẹ Thiên Chúa “bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi”(câu 43) Theo một cách nào đó, Gioan Tẩy Giả đã được Mẹ Maria truyền giáo trước khi trở thành “tiếng kêu trong hoang địa”-nhà truyền giáo cho Chúa Kitô; và bà Isave cũng được Đức Mẹ truyền giáo để được tràn đầy Thánh Thần và trở nên tiên tri của Chúa. Một lương dân được truyền giáo cũng thế thôi : tin nhận Đức Kitô, lãnh nhận Thánh Thần qua bí tích rửa tội và được tham dự vào chức vụ tiên tri của Chúa Kitô hầu làm ngôn sứ cho Ngài.

Nghĩ xa hơn một chút, ông Giacaria cũng được truyền giáo. Vì kém tin vào lời thiên thần truyền tin rằng vợ son sẻ sẽ có con, ông bị câm. Cuộc thăm viếng của Mẹ làm cho Gioan nhảy mừng và sự ra đời của Gioan làm cho Giacaria trở thành “người câm nói được”. Sau này, khi người ta còn nghi ngờ không biết Chúa Giêsu của phải là Đấng cứu thế không, hay còn phải chờ một ai khác, chính Chúa Giêsu đã trả lời cho môn đệ Gioan Tẩy Giả rằng : người què đi được, kẻ điếc nghe được, người câm nói được.. . (Lc 7,22), điều mà tiên tri Isaia đã tiên báo cho ta nhận ra dấu chỉ của thời đại cứu độ (Is 35, 5-6). Giacaria là người câm nói được nên có thể coi là người hưởng niềm vui cứu độ của Đức Kitô nhờ Mẹ Maria.

Vây Đức Mẹ đã truyền giáo, một cách thế xem ra rất thụ động, vì Mẹ đâu có giảng gì đâu. Mẹ cũng không kể chuyện được thiên thần truyền tin và thụ thai bởi phép Đức Chúa Thánh Thần để thuyết phục người khác, thế mà những người gặp Mẹ lại được truyền giáo, rồi tin nhận, chúc tụng, tôn vinh Chúa như Isave, Giacaria và phục vụ Chúa như Gioan Tiền Hô sau này. Mẹ truyền giáo không bởi mình mà bởi Con và Thánh Thần khi đóng đúng vai trò là tớ nữ của Cha.
Giáo dân Việt Nam chắc nằm lòng với câu giáo lý Tân Định : Hỏi ta có bổn phận nào đối với Đức Mẹ ? Thưa ta phải đặc biệt tôn kính, mến yêu, cầu xin và trông cậy Đức Mẹ, nhất là bắt chước các nhân đức của Người. Câu giáo lý bình dân này thế mà rất phù hợp với lời khuyên của Công Đồng Vatican II về lòng sùng kính Đức Mẹ : “Các tín hữu hãy nhớ rằng, lòng sùng kính chân chính không hệ tại tình cảm chóng qua và vô bổ, cũng không hệ tại một sự dễ tin phù phiếm, nhưng phát sinh từ một đức tin chân thật. Đức tin dẫn chúng ta đến chỗ nhìn nhận địa vị cao cả của Mẹ Thiên Chúa và thúc đẩy ta lấy tình con thảo yêu mến và noi gương các nhân đức của Mẹ.” (Hiến Chế Anh Sáng Muôn Dân. Số 67).

Tháng Mười, tháng kính Đức Mẹ ta phải bắt chước Mẹ. Năm Thánh Truyền Giáo thì bắt chước Mẹ Truyền Giáo. Mẹ truyền giáo xem ra dễ mà không dễ. Dễ vì không cần nói mà chỉ thuần túy thăm viếng thôi. Không dễ vì không nhắm truyền giáo mà lại truyền giáo : Mẹ đi thăm vì bác ái, thế mà tự nhiên đem Chúa Kitô đến cho tha nhân. “Hữu xạ tự nhiên hương”. Truyền giáo ngày nay với Việt Nam là thế đó : làm mà như không làm, không làm mà lại làm, bởi vì chúng ta không có cơ hội tự do đi lại rao giảng và viết sách công khai như thánh Phaolô hay Cha Đắc Lộ. Vấn đề khó hơn là ta có Chúa Kitô và Thánh Thần trong ta hay không, để những cuộc thăm viếng lương dân của chúng ta, cho dù thuần túy là bác ái, xã giao theo kiểu tình làng nghĩa xóm, những cuộc thăm viếng mà không nói về Chúa một lời, vẫn là TRUYỀN GIÁO NHƯ MẸ.Đón mừng Tháng Mân Côi trong Năm Thánh Thể Thế Giới và Truyền Giáo Việt Nam.

Nguồn Internet